Thứ bảy, thành phố Bắc vốn luôn khô ráo một thời gian dài, cuối cùng cũng đổ mưa. Cái lạnh đầu đông vì thế mà quyện thêm hơi ẩm, trở nên vừa ướt át vừa buốt giá.

Phòng tranh thành phố Bắc hôm nay lại vô cùng náo nhiệt.

Cơn mưa cũng không thể ngăn cản bước chân của những người yêu nghệ thuật đến xem triển lãm.

Triển lãm khai mạc lúc mười giờ, nhưng từ hơn chín giờ, trước cửa đã tụ tập không ít người.

Phía ngoài đám đông, một chiếc xe thương mại màu đen mang theo một lớp bụi mưa, lặng lẽ dừng lại ở lối đi bên trong gần cổng vào. Một nhân viên nghi lễ đã cầm ô chờ sẵn.

Đàm Tố bước xuống xe, anh mặc một chiếc áo khoác đen, bên trong là bộ vest ba lớp lịch lãm, phối cùng cà vạt màu đỏ thẫm. Vài giọt mưa bay lất phất trên mắt kính, khiến ánh nhìn của anh càng thêm trong trẻo và sâu thẳm.

“Đàm tổng, hoan nghênh anh.”

“Mời anh vào trong.”

Hai nhân viên nghi lễ dẫn anh vào phòng nghỉ dành cho khách VIP.

Ôn Tư Vân và Triệu Tấn đã đến sớm hơn Đàm Tố một chút. Người tổ chức triển lãm hôm nay là học trò của ông Ôn, bọn họ được mời đến để ủng hộ, dù sao cũng phải gọi một tiếng “chú Lý”.