Mạnh Thích Dạng đến đây để tham gia buổi họp lớp cấp ba.

Lớp cấp ba của họ sau khi tốt nghiệp vẫn chưa từng tụ tập, mãi đến hai năm trước mới có người đứng ra tổ chức. Lớp trưởng đang ở nước ngoài, nên người tổ chức là lớp phó năm đó của họ.

Lần trước tổ chức thì cô đang ở Mỹ nên không tham gia được. Lần này, cô bạn lớp phó nhắn tin cho cô, bảo rằng nếu có thời gian thì nhất định phải đến, nếu không sợ sĩ số quá ít.

Lớp phó của lớp họ là nữ, năm đó ở trường cũng đã giúp đỡ Mạnh Thích Dạng không ít.

Cuối cùng, có hơn hai mươi người xác nhận tham gia.

Lúc này, mọi người vẫn chưa đến đông đủ. Tranh thủ lúc đó, Mạnh Thích Dạng bị cô bạn lớp phó Phan Tư Lan kéo đi cùng mấy bạn học khác sang phòng tiệc bên cạnh xem thử.

Bữa tiệc rượu đó cũng là của một bạn học trong lớp họ.

Một bạn học nói: “Hạ Tu Dật bây giờ làm ăn tốt thật đấy.”

Một người khác nói: “Đúng vậy. Năm đó ở trường đã nhìn ra nhà cậu ấy có điều kiện rồi.”

Vốn dĩ lần họp lớp này Hạ Tu Dật có việc không đến được, nhưng tình cờ địa chỉ khách sạn mà Phan Tư Lan gửi trong nhóm lại cùng nơi với bữa tiệc của nhà anh ta.