Hàn Viễn mơ mơ màng màng lên xe.
Anh ta ngồi trên hàng ghế sau quá mức rộng rãi mà như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, cả người không được tự nhiên.
Tranh thủ lúc cửa xe chưa đóng, anh ta cố gắng thò đầu ra định nói gì đó, nhưng chưa kịp làm gì, đã thấy sếp mình một tay vịn cửa xe, một tay đặt lên nóc xe, cúi người nhìn vào trong.
Ánh sáng bên ngoài bị che khuất, Hàn Viễn cũng bị chặn lại.
Đàm Tố: “Điện thoại.”
Hàn Viễn chậm nửa nhịp mới phản ứng lại được sếp muốn chiếc điện thoại công việc, lập tức lấy ra.
Đàm Tố nhận lấy điện thoại, “Đi thong thả.”
“…”
Hai chữ cung kính lễ phép đó, Hàn Viễn nghe mà trong lòng run lên, bất giác ngồi dịch vào trong.
Cửa xe bị đóng lại từ bên ngoài.