“Anh ta tên là Hàn Viễn.” Chị khóa trên nói.

Vưu Hoan tìm thấy tên Hàn Viễn trong cuốn sổ tay, Mạnh Thích Dạng cũng ghé mắt nhìn qua.

“Học kinh doanh à.” Vưu Hoan ngẩng đầu nhìn Hàn Viễn từ xa, “Tuổi có vẻ không lớn, có bối cảnh gì vậy?”

Xung quanh anh ta đều là những nhân vật có tiếng tăm mà bạn học mời đến, vài người là doanh nhân thành đạt. Anh ta có thể ở cùng với họ.

Chị khóa trên: “Tuổi của Hàn Viễn đúng là không lớn, có thể còn nhỏ hơn hai em một chút. Hai em có biết nhà họ Đàm không?”

Vưu Hoan: “Nhà họ Đàm nào ạ?”

“Chính là nhà họ Đàm quyền thế nhất ở Bắc Thành.”

Thấy cô vẫn chưa hiểu, chị khóa trên lại bổ sung một câu, “Cái giới đó.”

Vưu Hoan dù sao cũng đã ở Bắc Thành một thời gian dài, cô ấy phản ứng lại được chị ấy đang nói đến giới nào.

Chị khóa trên: “Chị cũng chỉ nghe nói thôi, hiện tại chuyện làm ăn của nhà họ Đàm là do cậu ba của thế hệ này quản lý, hình như tên là Đàm Tố, mọi người đều gọi là ‘anh Ba’, còn Hàn Viễn là trợ lý của anh ta.”