Lệnh Yểu nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra tại nhà Văn Mặc.

Chỉ cần nói ra lời nói dối đầu tiên, nó sẽ như một hạt giống gieo vào lòng, nhanh chóng bám rễ nảy mầm. Những lời nói dối tiếp theo sẽ trở thành chất dinh dưỡng, nuôi dưỡng nó lớn mạnh đến mức điên cuồng.

Làm sao cô có thể trực tiếp nói với Hạ Nguyên Hoài rằng mình đã ngủ lại nhà một người đàn ông khác cả đêm? Hơn nữa người đàn ông đó lại là kẻ thù không đội trời chung của anh ta. Cho dù chẳng có chuyện gì xảy ra, chỉ cần thốt ra thôi, nó sẽ biến thành rắc rối mà trăm lời cũng không giải thích sạch được.

Cô giống như đang đứng bên bờ vực, không còn đường lui.

Lúc này, Hạ Nguyên Hoài lại bình thản nói tiếp: “Tối qua Đổng Tuấn quay lại không đón được em, gọi điện thoại em cũng tắt máy. Anh rất lo lắng nên đã gọi cho trợ lý mới của em, cô ấy nói chính cô ấy đã đón em về.”

Bồ Đào?

Lệnh Yểu hơi kinh ngạc, không ngờ Bồ Đào lại chủ động giúp cô nói dối. Một cái cớ tưởng như hoàn hảo cứ thế thuận theo tự nhiên mà đưa đến bên miệng.

Bờ môi cô mấp máy định đáp lời, nhưng Hạ Nguyên Hoài lại đưa tay ra, nhẹ nhàng chặn môi cô lại. Giọng anh ta không rõ vui buồn: “Người trợ lý mới này khá lanh lợi đấy, xem ra có thể cho chuyển chính thức sớm được rồi?”

Trong lòng Lệnh Yểu dâng lên nỗi bất an mơ hồ, cô vô thức ngồi dậy. Nhìn vẻ dịu dàng nửa thật nửa giả trên gương mặt Hạ Nguyên Hoài, cô bỗng cảm thấy một sự xa lạ.

Kể từ khi ở bên nhau, cô luôn thấy giữa mình và Hạ Nguyên Hoài có một bức tường vô hình không nhìn thấu cũng chẳng chạm vào được, dù có gần gũi đến đâu cũng không thể chạm tới chân tâm của nhau.