Khoảnh khắc Văn Mặc bước vào sảnh tiệc, ánh mắt không chút gợn sóng lập tức khóa chặt vào bóng dáng màu xanh lam nhạt nơi góc khuất.

Đêm nay sao nữ tề tựu không ít, châu ngọc lộng lẫy tỏa sáng cả căn phòng. Nhưng Lệnh Yểu lại ăn mặc chẳng hề phô trương, trên người cũng không vương chút trang sức đắt giá nào. Cô yên tĩnh đứng đó, hoàn toàn lạc lõng với chốn phù hoa ồn ã xung quanh. Cô hơi rũ mắt, lắng nghe Trịnh Sở Di bên cạnh nói chuyện, tấm lưng thẳng tắp tự nhiên, tựa như một con thiên nga trắng đang tao nhã cúi đầu.

Văn Mặc hiếm khi sang đại lục vài ngày, bị cậu ruột Sầm Minh Sùng biết được nên ép đến Kinh Châu tiếp khách, ngoảnh đi ngoảnh lại đã bị mợ Tô Mạn Khanh kéo tới bữa tiệc tối nay làm nền. Anh vốn đã thiếu kiên nhẫn, chỉ định đi dạo một vòng chiếu lệ rồi rời đi, chẳng ngờ vừa bay từ Thượng Hải tới đây lại vô tình chạm mặt cô.

Trong vô thức, anh chợt nhớ về cuộc điện thoại xuyên đại dương vài ngày trước, khi Sầm Xu có nhắc đến mấy lá bài Tarot. Anh luôn xem thường những trò vặt vãnh chỉ để dỗ dành con gái ấy, vậy mà lúc này, trong lòng lại dâng lên một cảm giác ứng nghiệm nực cười đến lạ kỳ.

Mới vào cửa được một lát, Tô Mạn Khanh đã bị khách khứa vây quanh, tiếng chào hỏi xu nịnh vang lên không ngớt. Anh đứng bên cạnh nghe đến phát phiền, bèn tìm cớ ra vườn treo hóng gió. Vừa châm điếu xì gà, đã thấy Lệnh Yểu xách váy vội vã đi ra, lúc quay lại đụng phải anh, cô thế mà lại tránh như tránh tà.

Trước đây ở đảo Hong Kong, ngay cả những người hiểu rõ thủ đoạn và danh tiếng của anh cũng không thiếu kẻ táo bạo tiến lên nịnh bợ lấy lòng. Nhưng kiểu như Lệnh Yểu, hận không thể xem anh như rắn rết, đến nửa phần tâm tư cũng không muốn dành cho anh, đúng là anh mới gặp lần đầu.

Điếu xì gà trên môi bỗng trở nên nhạt nhẽo vô vị.

Văn Mặc nhíu mày, anh đưa tay dập tắt điếu thuốc mới hút vài hơi vào gạt tàn, không chút do dự lên tiếng gọi cô lại.

Tiếng đàn hạc chơi trực tiếp trong sảnh tiệc văng vẳng truyền đến, khu vườn trên không trung lại tĩnh lặng hơn hẳn, chỉ còn lại hai người bọn họ.

Quãng đường vỏn vẹn vài bước, Lệnh Yểu bước đi chậm chạp rề rà, cuối cùng dừng lại trước bức tường hoa cách anh cỡ năm bước chân.