Nghe những lời Văn Mặc vừa thốt ra, đôi bàn tay đang cầm thực đơn của Lệnh Yểu khẽ run lên. Cô ngước mắt, chạm phải ánh nhìn sắc lạnh và trầm mặc của anh, giống như một thanh kiếm sắc bén treo lơ lửng trên đầu, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Sau một hồi lâu, cô như kẻ bại trận mà thỏa hiệp: “Tôi không biết ăn gì, anh gọi giúp tôi đi.”

Một câu nói tưởng chừng bình thường, nhưng không hiểu sao lại khiến Văn Mặc cảm thấy cực kỳ hưởng thụ. Anh lật mở thực đơn trước mặt, hiếm khi tỏ ra kiên nhẫn chọn lựa vài món, anh còn hỏi xem có hợp khẩu vị của cô không.

Hành động này khiến Lệnh Yểu cảm thấy kỳ quái. Cô cũng chẳng buồn suy nghĩ sâu xa, bất kể Văn Mặc nói gì, cô chỉ máy móc gật đầu hoặc khẽ ừ một tiếng cho qua chuyện.

Khi phục vụ định rót rượu cho Lệnh Yểu, Văn Mặc liền giơ tay ngăn lại: “Đổi thành nước trái cây cho cô ấy.”

Vì chỉ phục vụ duy nhất một bàn của họ nên hiệu suất của bếp trưởng rất cao. Chẳng mấy chốc, bánh mì khai vị và salad cà chua đã được dọn lên, kèm theo sốt phô mai pha rượu vang trắng, bên trên rắc một lớp hạt thông thơm bùi. Tiếp đó là súp măng tây trắng và gan ngỗng áp chảo kiểu Pháp. Món chính xuất hiện cuối cùng là bò Kobe thượng hạng với vân mỡ cẩm thạch cực kỳ đẹp mắt.

Lệnh Yểu chưa ăn tối, quả thực cô có chút đói, nhưng nhìn bàn tiệc xa hoa lộng lẫy trước mắt, trong lòng cô chỉ toàn sự cảnh giác, chẳng mảy may có chút cảm giác thèm ăn nào. Cô ngồi im tại chỗ, mãi không cầm dao nĩa lên.

Văn Mặc quan sát cô một lúc, đột nhiên anh đứng dậy đi về phía cô.

Đôi bàn tay với những khớp xương rõ ràng kéo chiếc ghế bên cạnh ra. Chiếc nhẫn bạc bản rộng khắc hình “Con mắt của Chúa” – Eye of Providence lóe lên ánh sáng lạnh lẽo. Tay áo sơ mi của anh xắn lên tùy ý, để lộ những đường gân xanh ẩn hiện trên cánh tay đầy sức mạnh.

Kể từ khoảnh khắc anh ngồi xuống sát bên cạnh, Lệnh Yểu theo bản năng nín thở, thần kinh của cô căng như dây đàn, hoàn toàn không đoán được ý định tiếp theo của người đàn ông này là gì.