Lệnh Yểu cầm tấm thiệp chúc mừng lên, chỉ vội vàng liếc qua một cái rồi như đụng phải củ khoai lang bỏng mà giật nảy buông tay. Cho dù không có chữ ký, cô cũng có thể lập tức nhớ đến ngữ khí của người đàn ông kia khi nói câu này.

Trình Địch đứng bên cạnh liếc nhìn, có chút khó hiểu: “Hạ Nguyên Hoài viết thế này là có ý gì?”

Lệnh Yểu nhất thời không biết giải thích thế nào, trầm mặc vài giây, lại nhặt tấm thiệp lên xé nát, không chút do dự ném thẳng vào thùng rác.

Hành động đột ngột này khiến Trình Địch giật mình, chị chỉ nghĩ rằng cô vẫn đang giận dỗi Hạ Nguyên Hoài nên không thèm chấp nhận lời xuống nước này, chị liền lên tiếng khuyên nhủ bằng giọng điệu bình tĩnh: “Không sao, đàn ông tốt thiếu gì, không được thì chúng ta đổi người khác, chẳng có gì to tát cả.”

Lệnh Yểu gượng gạo mỉm cười.

Đúng lúc đó, điện thoại của Trình Địch vang lên thông báo có email mới. Chị tiện tay nhấn mở, sắc mặt khẽ biến đổi, theo bản năng ngước mắt nhìn Lệnh Yểu.

Lệnh Yểu lập tức nhận ra điểm bất thường: “Có chuyện gì vậy?”

“Có người gửi một bức ảnh vào hòm thư công việc của chị.” Trình Địch ngập ngừng, “Nếu bức ảnh này bị tung lên hot search, e là sẽ rất bất lợi cho em.” Chị nghĩ thầm chuyện này không thể giấu giếm, liền đưa điện thoại qua: “Em tự xem đi, chuẩn bị tâm lý nhé.”

Lệnh Yểu đón lấy, lướt mắt nhìn qua.

Bối cảnh bức ảnh là trên hành lang bệnh viện, Hạ Nguyên Hoài tựa lưng vào ghế ngủ gật, bên cạnh là một người phụ nữ để tóc ngắn ngang vai – chính là Qua Nhã. Cô ta hơi nghiêng người, nhẹ nhàng nâng ngón tay, dịu dàng đỡ lấy sườn mặt mệt mỏi của anh ta.