Văn Mặc càng nghĩ càng thấy không ổn, anh quay đầu nhìn Lệnh Yểu, người còn đang đứng cách xa mình tận tám thước. Cô đang tựa vào bàn đảo bếp, cúi đầu nhìn chằm chằm vào đống ngọc trai chết tiệt kia, hàng mi rủ xuống che khuất một tầng thẫn thờ và bi thương không rõ lời.

Ánh mắt ấy rơi vào tầm mắt Văn Mặc khiến anh cảm thấy vô cùng gai mắt. Anh hừ lạnh một tiếng đầy mỉa mai: “Sao thế, đang thương tiếc cho mối tình đã chết của mình à?”

Lệnh Yểu đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ u sầu, đột nhiên bị lời nói khắc nghiệt của anh kéo tuột về thực tại. Cô nhìn anh vài giây, rồi bất ngờ bỏ mặc đống ngọc trai mà bước thẳng về phía anh.

Thấy cô đột ngột tiến lại gần, Văn Mặc khẽ nhướng mày, sau đó anh lại nhắm mắt tựa ra sau, anh muốn xem xem cô định phản kháng thế nào.

Lệnh Yểu bình tĩnh đứng bên cạnh anh, giọng nói đã lấy lại vẻ lạnh lùng, xa cách: “Văn tiên sinh, chúng ta thương lượng một chuyện đi.”

Anh nhắm nghiền mắt, xem như không nghe thấy.

Cho đến khi cô đổi cách xưng hô, gọi tên anh: “Văn Mặc”, anh mới lười biếng “ừ” một tiếng: “Chuyện gì?”

Gương mặt Lệnh Yểu bình thản, nhìn thẳng vào anh: “Anh có thể đừng dùng giọng điệu khắc nghiệt đó để nói chuyện với tôi được không?”

Hiếm khi thấy cô đưa ra yêu cầu với anh.

Tư thế của Văn Mặc vô cùng thong dong, hoàn toàn không có nửa điểm ý định phản tỉnh, ngược lại còn hỏi ngược: “Khắc nghiệt lắm sao?”