Khi Văn Mặc trở về biệt thự Thâm Thủy Loan, Sweetie đang nằm ủ rũ trên thảm, nghe thấy tiếng bước chân cũng chỉ khẽ nhướng mi mắt rồi lại mệt mỏi cụp xuống.
Anh sa sầm mặt mày bước lên lầu, đẩy thẳng cửa phòng khách. Rèm cửa bị gió thổi tung một góc, ngoài mùi hương sen thanh khiết còn vương lại trong không khí, cả căn phòng sạch sẽ đến mức như thể cô chưa từng xuất hiện.
Cánh cửa tủ quần áo hé mở, chiếc váy lễ phục màu xanh nước biển cô mặc tối qua được treo ngay ngắn bên trong, bộ trang sức đá Peridot cổ cũng được đặt lại nguyên vẹn trong két sắt. Món đồ trị giá hàng trăm triệu, cô nói không cần là không cần.
Ánh mắt anh thâm trầm nhìn chằm chằm vào tất cả những thứ đó, rồi anh thay một số Hong Kong gọi qua, nhưng kết quả vẫn là bị chặn. Lúc này anh mới sực nhớ ra, ngay từ lần đầu tiên anh gọi cho cô, số điện thoại đó đã bị cô xem là fan cuồng mà xử lý rồi.
Văn Mặc đứng chôn chân tại chỗ, anh khẽ nhắm mắt lại, đầu lưỡi đẩy nhẹ vào thành má, dường như anh đang hồi tưởng lại nụ hôn trên du thuyền ngày hôm qua. Một lúc sau, anh đột nhiên bật cười trầm mặc.
Rất tốt.
Cô dám hôn xong rồi đá anh luôn sao?
Chẳng trách tối qua mọi chuyện lại diễn ra thuận lợi đến thế. Cô ngoan ngoãn như vậy, nhu thuận như vậy, ngay cả giọng điệu nói chuyện cũng dịu dàng đến lạ. Hóa ra tất cả chỉ để làm anh mất cảnh giác.
Điều khiến anh bất ngờ hơn cả là khi anh đã nén giận đi hỏi người lái tàu. Người đó nói tối qua ông ta nghỉ ngơi ở phòng dành cho nhân viên, du thuyền là do chính Lệnh Yểu lái về.
Văn Mặc nghe xong liền im lặng suốt một phút dài. Vậy mà cô còn biết lái du thuyền? Lại còn là loại siêu du thuyền như Benetti. Với chi chít bảng điều khiển và hệ thống vận hành phức tạp, làm sao cô làm được… lặng lẽ rời khỏi vòng tay anh giữa đêm khuya, lẻn vào buồng lái và một mình điều khiển “con quái vật” khổng lồ đó cập bến an toàn trong bóng tối.