Lệnh Yểu và Thừa cùng nhau bước vào phòng bệnh. Vừa thấy Lệnh Yểu, ông nội đã chống tay định ngồi dậy: “Yểu Yểu, ông thật sự không thấy khó chịu lắm đâu, sao cứ phải phẫu thuật làm gì? Chúng ta về nhà đi, uống chút thuốc là khỏi thôi mà. Đừng tốn tiền vô ích, cũng đừng để ông làm ảnh hưởng đến công việc của cháu…”

Lệnh Yểu vội vàng ngồi xuống cạnh giường, dịu dàng trấn an: “Ông nội, sức khỏe của ông mới là quan trọng nhất. Phẫu thuật xong là chúng ta có thể về nhà rồi.”

Uý Thừa đứng bên cạnh, không hề đường đột xen ngang. Đợi Lệnh Yểu nói xong, anh ta mới nhìn ông cụ bằng ánh mắt ôn hòa, điềm đạm lên tiếng: “Cháu chào ông, cháu là bạn của Lệnh Yểu, cũng là bác sĩ ạ. Đây chỉ là một ca phẫu thuật nhỏ thông thường thôi, ông đừng quá lo lắng.”

Anh ta  lại bồi thêm một câu với giọng điệu nhẹ nhàng: “Ông xem, cháu gái ông xót ông như thế, ông càng phải hợp tác điều chỉnh sức khỏe để mau bình phục, có vậy cô ấy mới yên lòng được. Đây mới là cách đỡ tốn sức và tiết kiệm nhất, ông thấy cháu nói đúng không ạ?”

Ông nội nhìn vị bác sĩ trẻ tuổi thanh tú, nho nhã trước mặt, rồi lại nhìn Lệnh Yểu, ngẩn người một lát rồi gật đầu lia lịa: “Ơi, được, được. Ông nghe cháu, tất cả nghe theo bác sĩ.”

Úy Thừa cúi người giúp ông cụ tém lại góc chăn, nụ cười rạng rỡ như nắng ấm. Chỉ vài câu nói, anh ta đã dỗ dành được ông cụ ngoan ngoãn phối hợp. Lệnh Yểu ngồi bên cạnh, nhìn bóng lưng Úy Thừa mà không khỏi ngẩn ngơ hồi lâu.

Vài phút sau, hai người rời khỏi phòng bệnh. Úy Thừa cúi đầu trả lời tin nhắn trên điện thoại. Không lâu sau, cửa thang máy vang lên một tiếng “đinh”, vị bác sĩ nam lúc trước gặp ở cửa siêu thị bước ra.

Anh ta nhìn Lệnh Yểu một cái, rồi lại liếc Úy Thừa đầy ẩn ý, đưa chai nước C vừa mua qua: “Đàn anh, không phải anh bảo cùng nhau về sao? Anh chạy đi đâu mà nhanh thế, đến nước cũng chẳng buồn lấy.”

Úy Thừa dùng ánh mắt ra hiệu cho anh ta đừng nói nhiều: “Bệnh nhân là quan trọng nhất.”

Vị bác sĩ kia hiểu ý, gật đầu dứt khoát: “Được rồi, em đi trước đây.”