Là một người đàn ông bình thường với thể lực cực kỳ sung mãn, lại đối diện với khung cảnh diễm lệ thế này, mà người trước mặt còn là bạn gái danh chính ngôn thuận, Văn Mặc cảm thấy nếu mình chẳng có phản ứng gì thì thật là quá không tôn trọng cô rồi.
Cô mặc chiếc áo sơ mi của anh, đôi chân vừa thon vừa dài. Chỉ nhìn thôi anh đã có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đôi chân ấy quấn lấy mình sẽ tuyệt vời đến nhường nào.
Yết hầu của anh khẽ trượt lên xuống.
Thực ra ngay từ lúc hôn cô dưới hồ bơi, khi cô bất lực tựa vào vai anh, vì không kịp lấy hơi mà thở dốc dồn dập, anh đã bắt đầu phải nhẫn nhịn rồi. Thế nên lúc này, một ý nghĩ mãnh liệt đâm sầm vào đại não, anh muốn nghe giọng nói dịu dàng như nước ấy, thở dốc cho anh nghe.
Bàn tay đeo chiếc nhẫn bản rộng vừa chạm vào vạt áo sơ mi, anh đã cảm nhận được người dưới thân run rẩy. Văn Mặc rất hài lòng với phản ứng của cô. Anh đang định tiếp tục thì một bàn tay trắng muốt như ngó sen đã ấn lại.
Anh nhướng mày, không hề vội vã, anh chỉ an ủi bằng cách đặt những nụ hôn tỉ mỉ lên cổ cô, lưu luyến dọc theo đường cong thanh mảnh, trầm giọng hỏi: “Nụ hôn vừa rồi, có thoải mái không?”
Tim Lệnh Yểu đập nhanh đến mức tưởng chừng như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Cô cắn chặt môi, nhất quyết không phát ra tiếng động.
Văn Mặc vùi đầu vào hõm cổ cô, thúc giục: “Không nói lời nào là có ý gì? Anh đang hỏi em đấy, thoải mái không?”
Dường như nếu cô không trả lời, anh sẽ nhất quyết không tha. Cực chẳng đã, Lệnh Yểu đành phải rặn ra hai chữ từ kẽ răng: “… Thoải mái.”
Từ lồng ngực anh bật ra một tiếng cười hân hoan, tiếp tục dụ dỗ: “Vậy thì thử cái khác còn thoải mái hơn với anh nhé?”