Người quản lý nam nhanh chóng dẫn Lệnh Yểu đến đúng cửa phòng bao.

Căn phòng này nhỏ hơn căn lúc nãy một chút, bình hoa trong khu vực tiếp khách cắm những loại hoa quý hiếm theo mùa: những cành Tuyết Liễu trắng hồng quấn quýt, những nhành Miêu Liễu vàng nhạt rũ mềm, hoa Xuyên Tuyết trắng thanh khiết, điểm xuyết thêm vài cành Địa Trung Hải Vàng mang vẻ thanh nhã không hề sáo rỗng.

“Cô Lệnh, thực sự xin lỗi vì sự sắp xếp không chu đáo này.” Người quản lý đứng ở cửa, thái độ so với lúc trước càng thêm cung kính, “Cô cứ nghỉ ngơi trước, tôi sẽ cho người lên pha trà cho cô ngay.”

Lệnh Yểu định từ chối vì cô vốn không thích uống trà, hơn nữa cứ chạm vào trà là dễ mất ngủ, trằn trọc cả đêm. Lời chưa kịp thốt ra, bên ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng xe chạy vào. Cô bước nhanh tới cửa sổ nhìn xuống, một chiếc Bentley màu đen quen thuộc đang chậm rãi lùi vào chỗ đỗ.

Chính là xe của Hạ Nguyên Hoài.

Lệnh Yểu cầm túi xách bước thẳng ra ngoài. Cơn mưa bên ngoài vẫn chưa tạnh nhưng đã nhỏ đi nhiều, những sợi mưa bảng lảng rơi trên mặt, mang theo cảm giác lành lạnh. Cô đứng lặng dưới hiên cửa. Tà váy bị gió thổi tung một góc, mái tóc cũng hơi rối nhưng cô hoàn toàn không tâm trí để chỉnh đền, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm về phía trước.

Chiếc Bentley đỗ ổn định, nhân viên lễ tân che ô đen nhanh chân tiến lên, cung kính mở cửa sau. Một chiếc giày da thủ công sáng bóng của nam giới đặt xuống mặt đất.

Hạ Nguyên Hoài hơi khom người xuống xe. Anh ta mặc một bộ vest ba mảnh chỉn chu, sơ mi trắng phối với quần tây đen, tôn lên vóc dáng càng thêm thanh mảnh, phong trần. Hàng mi đen rũ xuống, khí chất nho nhã nội liễm như người bước ra từ tranh cổ.

Hạ Nguyên Hoài vừa ngước mắt liền nhìn thấy Lệnh Yểu đang đứng đợi dưới hiên, anh ta lập tức sải bước đón lấy. Chân trái anh ta hơi thọt, đi chậm lại thì quả thực khó mà nhận ra.

“Nguyên Hoài!”