Hạ Nguyên Hoài dắt Lệnh Yểu bước vào phòng bao, ngay khoảnh khắc ngước mắt lên, cô liền nhận ra trợ lý Hứa, là người vừa mới lấy chữ ký của cô ban nãy.
Tuy nhiên, gương mặt Hứa Gia Lương lại vô cùng hờ hững và xa cách. Ánh mắt anh ta quét qua cô bình lặng như mặt hồ không chút gợn sóng, chỉ khẽ gật đầu, giọng điệu lạnh lùng: “Hạ tiên sinh, vị tiểu thư này, mời hai vị bước đến trà thất bên trong chờ đợi.”
Lệnh Yểu theo Hạ Nguyên Hoài bước vào phòng trà độc lập.
Cô còn chưa kịp bình ổn tinh thần để mở lời, Hạ Nguyên Hoài đã cúi người xuống, giọng lo lắng: “Cú ngã vừa rồi có làm mắt cá chân em bị trẹo không? Để anh xem nào.”
Hạ Nguyên Hoài quỳ bên chân cô, sống lưng hơi khom lại. Quý công tử luôn cao quý và xa cách trước mặt người ngoài này, trước mặt cô lúc này chỉ là một người đàn ông chấp nhận rũ bỏ sự tôn nghiêm.
Lệnh Yểu nhìn dáng vẻ khiêm nhường, ôn hòa của anh ta, bỗng nhiên chạm cảnh sinh tình mà thất thần. Trước kia cô cũng từng cẩn thận dè dặt lấy lòng người khác như thế, sợ sai sót một li mà đánh mất tất cả những gì khó khăn lắm mới có được.
Sống mũi bất chợt cay cay, Lệnh Yểu vội cúi xuống nắm lấy cổ tay anh: “Nguyên Hoài, em không sao, anh mau đứng lên đi.”
Hạ Nguyên Hoài không đáp lời, anh ta nắm lấy cổ chân cô kiểm tra kỹ lưỡng, xác nhận không hề đỏ tấy hay va quệt gì mới chậm rãi đứng dậy thở phào nhẹ nhõm.
Không lâu sau, một nữ phục vụ trong tà sườn xám thướt tha khẽ bước vào phòng trà. Cô ấy quỳ ngồi trên bồ đoàn, bắt đầu công đoạn tráng chén làm ấm, sống lưng thẳng tắp mà tĩnh lặng. Từng cử chỉ của cô ấy nhã nhặn tựa một bức họa cổ, khiến không gian như ngưng đọng trong vẻ đẹp thanh tao.”
Dụng cụ trong phòng trà của hội sở này đều phi thường, ngay cả chén trà cũng là cực phẩm trong các loại Kiến Trản thời Tống. Thủ pháp của người phục vụ trôi chảy như mây trôi nước chảy, nước sôi rót vào chén, chỉ một lát sau, hương trà thoang thoảng đã lan tỏa trong phòng.