Trương Vĩnh Cường nhận lấy con dao quân dụng từ tay Nghê Thiếu Tường, chuôi dao lạnh lẽo làm lòng bàn tay đang rịn mồ hôi của anh ta lạnh toát. Anh ta biết Nghê Thiếu Tường không hề nói đùa, hôm nay anh ta không giết Hà Tĩnh thì người chết sẽ là anh ta.
Nhìn những tinh anh mặc vest ở Trung Hoàn, tính toán từng con số chỉ số Hang Seng, khích lệ người ta mua vào bán ra trên thị trường chứng khoán, bạn cứ ngỡ đó đã là đỉnh cao của sự tham lam và xảo quyệt trên đời. Nhưng bạn không biết rằng trong khu rừng của thế lực bóng tối này, bọn họ không chỉ muốn tiền mà còn muốn cả mạng của bạn. Họ mới chính là những đại diện kiệt xuất của chủ nghĩa lợi ích là trên hết.
Quan Nhị Ca chỉ bảo vệ kẻ nắm giữ quyền lực, chứ không bảo vệ đám cặn bã tự cho mình là nghĩa khí ngất trời này.
Trương Vĩnh Cường nghiến chặt răng hàm: “Trói cậu ta lại.”
“Anh Cường!” Hà Võ không thể chấp nhận được việc Hà Tĩnh phải chịu cảnh ngược sát này, cậu ta gầm lên giận dữ, vùng thoát khỏi sự kìm kẹp của Đầu Đinh, “Anh em theo anh bao nhiêu năm, làm cho anh bao nhiêu việc? Hai năm trước lúc anh bị lão Diệp bên Hồng Thuận chém, chẳng phải anh em đã đỡ đao cho anh sao! Giờ đến một lời cầu xin anh cũng không dám mở miệng, anh xứng đáng làm đại ca sao!”
“A Võ, chú có thái độ gì thế hả?” Trương Vĩnh Cường giận dữ nhìn Hà Võ, “Lần này là do anh trai chú không gặp may, làm người nhận hàng mà để mất hàng thì không trách được ai cả. Đừng nói là Trương Vĩnh Cường anh, dù có là Chúa Giê-su đến đây thì Tân Nghĩa cũng không để cậu ta sống!”
“Hàng vẫn còn.”
Một tiếng sấm nổ giữa trời quang, làm cả đại sảnh sững sờ kinh ngạc. Những ánh mắt từ xem kịch, kinh hãi cho đến lo âu, lạnh lùng lúc này đều đổ dồn vào người đàn ông cao lớn đứng giữa phòng.
Vẻ mặt Hà Tĩnh lạnh lùng, giọng điệu chắc nịch.
Nghê Khoan là người lên tiếng trước: “Cậu nói cái gì?”