“Ai thèm quan tâm anh chứ? Cái hạng người thất hứa, miệng mồm huênh hoang như anh bị đánh chẳng phải là chuyện bình thường sao?”

Đôi mắt phượng mở to, đến cả khi giận dỗi cũng đáng yêu đến thế, mắng người mà cứ như chim hoàng anh hót líu lo. Hà Tĩnh đúng là có bệnh thật rồi, không sao tự dưng anh
lại coi sự hung dữ này là mật ngọt tình nồng. Hồn siêu phách lạc, dường như chỉ có liều thuốc mang tên Tưởng Từ mới giải được chất độc tình ái đã ăn sâu vào tận gốc rễ trong anh.

“A Từ, hôm đó tôi thực sự gặp chuyện ngoài ý muốn, có phải em đã đợi rất lâu không?”

“Ngoài ý muốn?” Tưởng Từ cười nhạt, “Tôi thấy là có người thay trời hành đạo, vì dân trừ hại thì có.”

“Phải phải phải, là tôi sai, tôi là thằng tồi, em đừng giận nữa được không?”

Hà Tĩnh cao lớn nổi bật, ăn mặc khác hẳn đám học sinh nhưng tuổi tác trông cũng chẳng giống phụ huynh. Bạn học đi ngang qua đều ngoái đầu lại, thầm lặng quan sát anh và Tưởng Từ.

“Đây là khu vực trường học, không phải nơi để đám giang hồ các anh lượn lờ. Ăn mặc không ra làm sao, nhìn là biết chẳng phải người tốt lành gì rồi.” Tưởng Từ là người ngày thường vốn chẳng màng đến ánh mắt kẻ khác bỗng nhiên nổi đóa, kéo tay Trần Tư Mẫn đi thẳng về phía lớp học thêm.

Hà Tĩnh lầm lũi bám theo sau, không dám hó hé thêm lời nào. Cô đã định tặng cho anh hàng nghìn cái lườm cháy mặt thì làm sao có chuyện một lời xin lỗi mà nguôi giận ngay được.

Lớp học thêm rất gần trường, chỉ cách hai dãy phố. Hà Tĩnh đứng chôn chân tại chỗ nhìn bóng Tưởng Từ khuất sau lối lên lầu, nhưng anh không rời đi. Anh tạt vào quán mì dưới lầu ăn một bát mì bò viên, rồi thong thả ngồi rít thuốc. Dòng xe cộ như nước chảy lướt qua trước mắt, bạc, đen, trắng, đỏ, trong nháy mắt như những dải sao băng xẹt qua bầu trời.

Cho đến khi ông chủ quán mì báo giờ cho Hà Tĩnh đến lần thứ 15, anh mới đứng dậy vươn vai, chậm rãi bước sang phía đối diện cổng tòa nhà.