“Được rồi, được rồi. Anh lải nhải thế này, sao chị dâu chịu nổi?”

“Chắc chắn không chịu nổi rồi, nên tối nào 9 rưỡi anh ấy cũng phải có mặt ở nhà, ngay cả ‘rạp phim đêm khuya cũng chẳng có mà xem. Anh nên hỏi xem anh Tĩnh có chịu nổi không thì hơn.”

“Anh à, cái động cơ bỏ xửa bỏ xẻo hơn hai mươi năm thường là khó nổ máy lắm. Anh cứ thử thêm vài lần biết đâu lại thành công, đừng có nản lòng nhé.”

“Hay là tìm hai bà chị sành sỏi làm người dẫn đường cho anh Tĩnh nhỉ?”

“Quy tắc giang hồ, ‘khai đao’ trai tân là phải lì xì hậu hĩnh đấy nhé.”

“Ha ha—”

Hà Tĩnh liếc xéo hai cậu em đang nổi hứng trêu chọc kia, thầm nghĩ lúc vượt biên sao không dìm đầu cả hai xuống biển cho rảnh nợ.

Cửa phòng bao đột ngột đẩy ra. Trương Vĩnh Cường diện chiếc áo khoác dày, kẹp điếu thuốc cháy dở giữa ngón tay bước vào. Theo sau là Hầu Thục Nghi với mái tóc xoăn tinh xảo và đôi môi đỏ rực rỡ, tay cầm một hộp xì gà.

“Anh Tĩnh, chị Thục Nghi.”

Trương Vĩnh Cường gật đầu, liếc nhìn Hà Võ nãy giờ chưa chào hỏi, rồi ngồi xuống cạnh Hà Tĩnh.