Tại biệt thự họ Nghê ở núi Braemar (Bảo Mã Sơn).

Nghê Khoan, ông lão đã ngoài bảy mươi, mặc bộ đồ Đường bằng lụa trắng rộng rãi, vừa dứt tiếng đàn của bản nhạc Quảng “Mưa rơi tàu lá chuối”. Trong phòng vang lên tiếng vỗ tay lác đác, Nghê Khoan thầm thở dài. Đám giang hồ này xem ra còn chẳng biết thưởng thức bằng mấy ông bà già ở hội đàn ca tài tử, tối ngày chỉ biết đánh đấm chém giết, sao hiểu được cái phong vị của tiếng đờn ca. Ông thu lại cặp dùi bằng gỗ du, rời ghế nhạc cụ sang ngồi giữa bộ sofa, nhìn chằm chằm vào Trương Vĩnh Cường đang mình đầy thương tích.

Bộ sofa bằng gỗ sưa vàng trông đồ sộ và uy nghiêm, phần tựa lưng được chạm khắc rỗng hình ba con rồng vờn mây sống động như thật. Dưới tay vịn là phù điêu cá lội dưới sen, đường nét tinh xảo. Chất gỗ mịn màng, mang màu sắc cổ kính, các vân gỗ đan xen phức tạp. Đây là loại gỗ sưa Hải Nam thượng hạng do chính tay Nghê Khoan tuyển chọn, mời thợ giỏi đóng theo ý mình.

Ngồi trên đó, dường như cục tức trong ngực ông cũng vơi đi được vài phần.

“A Cường, cái sòng của cậu bị cảnh sát và đám đồng nghiệp quấy bấy nhiêu lần rồi, tự cậu có đếm được không?”

“Là lỗi của cháu, thưa Nghê lão.”

Trương Vĩnh Cường phải khâu tới 30 mũi, nằm trên giường bệnh của Lôi Công một đêm, anh ta đã hối thúc Hà Võ lấy bộ đồ sạch thay ra, dẫn theo đàn em đến tận cửa nhận lỗi. “Hôm qua cháu thực sự không lường được thằng Đại Hùng lại dám mang người đến gây chuyện.”

“Người ta đến gây chuyện, hay là đặc biệt đến để ‘thiến’ cậu vậy?”

Nghê Khoan nhìn cái chân bị thương đứng không vững của Trương Vĩnh Cường, bắp chân quấn băng gạc dày cộm còn thảm hơn cả đòn bánh chưng.

“Sòng bạc giao cho cậu cũng chẳng thấy khởi sắc gì. Ban đầu tôi nhìn trúng cậu là vì cậu xử được lão Diệp bên Hồng Thuận, thấy cậu còn chút tích sự. Giờ thì sao, ngay cả bản thân cũng để bị chém?”