Hà Tĩnh hơi nghiêng người, ghé sát gương mặt mà ngay từ cái nhìn đầu tiên đã khiến anh đêm ngày mơ tưởng này.

“A Từ, anh thích em.”

Một đóa pháo hoa màu vàng khổng lồ nổ tung giữa không trung, trái tim Tưởng Từ cũng khẽ rung động theo. Chẳng thể phân biệt nổi thứ đang làm xao động lòng mình lúc này là gì, là tình ý không thể trốn tránh hay là nhịp đập của hai trái tim đã sớm sát lại gần nhau. Tóm lại là vừa căng thẳng, phấn khích, vừa bối rối bốc đồng, nhưng lại chẳng thể kìm nén được nụ cười, vị ngọt lan tỏa khắp bờ môi.

“Em nghe không rõ.”

Niềm vui được màn đêm trêu chọc đến ngưỡng cao nhất.

Hà Tĩnh biết cô nghe thấy, nghe rất rõ là đằng khác. Anh cũng nghe thấy rồi, nghe thấy lời hồi đáp đầy tinh quái của cô, nghe thấy sự kết thúc của chuỗi ngày đơn phương. Anh táo bạo vươn tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn, kéo cô vào lòng mình, bàn tay trái dịu dàng đặt sau gáy cô, mơn trớn làn tóc mềm mại.

Dù có bị từ chối, bị nguyền rủa hay bị mắng là đồ sắc lang, anh cũng phải ôm chặt lấy cơ hội ngàn năm có một khi tâm nguyện thành sự thật này.

Tưởng Từ không đẩy anh ra, đôi bàn tay trắng ngần bấu chặt vào vạt áo trước ngực Hà Tĩnh vì căng thẳng.

Pháo hoa vẫn tiếp tục nổ rộn rã rồi lại vụt tắt trong thoáng chốc.

Sống mũi Hà Tĩnh càng lúc càng gần, tưởng như sắp chạm vào mặt Tưởng Từ, hơi thở nam tính ấm nóng và thanh khiết bao bọc cô hoàn toàn trong vòng tay này.