“Tối nay Nghê Thiếu Tường hẹn mấy lão trùm quân hỏa Nga ở Vĩnh Gia.”
“Mấy vụ súng ống xuyên quốc gia thuộc thẩm quyền của đội Chống xã hội đen, anh nói với tôi thì có ích gì?” Lưu Diệu Huy kẹp chặt điếu thuốc giữa hai ngón tay, giọng điệu bực bội. Anh ta rít một hơi sâu, làn khói trắng nồng đặc thấm vào từng lỗ chân lông trên da đầu, “Khi nào gã mới nhập hàng lại?”
“Gã có nói đâu, sao tôi biết được!”
“Cứ trì hoãn thế này, tôi sợ tôi sắp phải khui sâm panh mừng anh lên làm người cầm lái Chiêm Sa Chủy rồi đấy—”
“Sâm panh cái gì, lo mà đi đưa đám tôi thì có! Cậu tưởng tôi làm giang hồ đến nghiện rồi chắc?”
“Chẳng phải anh đang nghiện lắm sao?” Lưu Diệu Huy cười khẩy, “Tôi thấy mấy em ở Đại Phú Hào bị anh ăn gần hết rồi còn gì.”
“Ăn cái con mẹ cậu.” Người đàn ông đầu dây bên kia hừ lạnh một tiếng, “Tối nay gã mang 20 triệu tiền hàng trắng ra, chính là lô hàng Thái Lan lần trước đấy.”
Lưu Diệu Huy ngồi bật dậy: “Gã định làm gì?” Thảo nào bấy lâu nay anh ta không tra xét được lô hàng này trên thị trường.
“Làm tiền cược đấy, sếp Lưu à—”
Điện thoại lập tức ngắt kết nối.