Ánh mắt Thẩm Hoài Cảnh cứ láo liên đảo qua đảo lại giữa hai người, chẳng thèm nói nửa lời nhưng cái vẻ hóng hớt tò mò thì hiện rõ mồn một trên mặt.
Lê Đông khẽ gật đầu, suy đi tính lại một lúc rồi vẫn quyết định lên tiếng giải thích thêm một câu: “Là bạn tôi ở Slovenia.”
Hoắc Dư Hành cũng khẽ gật đầu.
Đột nhiên, có tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Phương Hoài chẳng đợi Hoắc Dư Hành lên tiếng đã vội vã đẩy cửa bước vào: “Sếp Hoắc, bên khu thử nghiệm sản phẩm xảy ra chút sự cố rồi ạ.”
“Sự cố gì vậy?” Hoắc Dư Hành đặt đũa xuống.
“Hôm nay trong buổi thử nghiệm đồng bộ hóa công khai của robot hình người L8, con robot đã đá gãy chân nhân viên thử nghiệm. Xe cấp cứu đang trên đường tới rồi ạ.”
“Không cần bưng bít thông tin, nhưng phải theo dõi sát sao luồng dư luận trên mạng.” Hôm nay có truyền thông đến đưa tin về buổi thử nghiệm, Hoắc Dư Hành đặc biệt lưu ý điểm này. Anh vớ lấy chiếc áo vest đứng dậy, ra hiệu cho Lê Đông cứ tiếp tục dùng bữa: “Anh phải đi xử lý việc này đã, em cứ ăn xong rồi về trước đi. Chiều nay anh sẽ đi đón Lê Hữu.”
Nói xong, anh sải bước dài cùng Phương Hoài vội vã rời đi.
“Mức độ chấn thương thế nào?”
“Chẩn đoán ban đầu là gãy xương,” Phương Hoài ngập ngừng một lát, “Hoàn cảnh gia đình của cậu nhân viên đó cũng không được khá giả cho lắm…”