Việc đi bệnh viện vì cóng chân, một chuyện có thể khiến người ta cười rụng răng, cuối cùng đã không xảy ra. Chưa đầy năm phút sau, đôi chân của Vưu Tri Ý đã hoàn toàn ấm lại.

Hôm nay cô đi ủng ngắn, cổ giày có một vòng lông ôm lấy bắp chân, tăng thêm hiệu quả giữ ấm, nhưng lúc này nó lại khiến lòng bàn tay và chân cô nóng đến mức đổ mồ hôi.

Bình thường nếu ở trên xe của ba, cô đã tháo giày ra rồi, nhưng bây giờ thì không thể.

Từ sau khi dặn dò cô nếu vẫn không thoải mái thì đưa đi bệnh viện, Hành Tông Ninh không nói thêm lời nào nữa. Trong xe chỉ có tiếng máy điều hòa hoạt động vù vù và tiếng ồn trắng khi xe di chuyển.

Lòng bàn tay ấn nhẹ lên ghế da, cô hắng giọng, phá vỡ sự im lặng: “Tôi khỏi rồi ạ.”

Hành Tông Ninh nghiêng đầu, ánh mắt lướt nhẹ qua bàn chân hơi duỗi về phía trước của cô: “Khôi phục cảm giác rồi sao?”

Cô gật đầu: “Vâng.”

Dứt lời, trong không gian tĩnh mịch vang lên vài tiếng bấm nhẹ trên bảng điều khiển. Cửa gió thay đổi hướng, tốc độ gió giảm xuống.

Nguyên tiêu gặp tuyết lớn, tình hình giao thông đúng như dự đoán, không hề khả quan, thậm chí có chút tồi tệ. Dòng xe xếp hàng dài dằng dặc, đèn hậu nối thành một biển đỏ, đi đi dừng dừng. Sau khi xe lại một lần nữa nhích từng chút một rồi phanh gấp theo xe phía trước, Vưu Tri Ý không ngồi yên nổi nữa.

Cứ với tốc độ này, về đến nhà chắc là ăn được đợt điểm tâm sáng sớm đầu tiên của khu phố cổ luôn mất.