Buổi đại thọ kéo dài đến tận nửa đêm. Mấy đứa trẻ đến học lỏm lần lượt được phụ huynh đón về, không quên lễ phép chào một câu: “Cảm ơn chị Tri Ý ạ.”
Cho đến khi đứa trẻ cuối cùng rời đi, tiếng đàn quẩn quanh bên tai cả buổi tối mới dừng lại. Vưu Tri Ý đứng dậy khỏi thủy tạ, cô xoay xoay thắt lưng và cổ một chút, cũng chuẩn bị ra về.
Về đêm, độ ẩm ở khu vực này tăng cao, sương mù bắt đầu buông xuống nhè nhẹ.
Cô vừa thu dọn đàn xong, quản gia nhà họ Kiều đã cầm một túi quà thọ bước tới, mỉm cười nói đây là lời dặn của đại tiểu thư: “Đêm nay khách khứa đông quá, Tinh Dao bận rộn không dứt ra được, cô ấy nhắn khi nào cô rảnh lại qua chơi.”
Vưu Tri Ý nhận lấy túi quà, đáp: “Vâng, cảm ơn bác.”
Quản gia liếc nhìn cây đàn trong lòng cô: “Giờ này đường tối, để tôi sai người giúp cô mang đàn về, kẻo đi lại bất tiện.”
Vưu Tri Ý cúi đầu nhìn, đúng là không dễ đi thật, lúc đến cô đã nếm trải rồi. Thế là cô giao cây đàn cho người làm vừa bước tới, nói: “Làm phiền anh nhé.”
Người nọ cười xòa bảo không có gì. Vốn đã quen chân chạy đôn chạy đáo trong vườn, anh ta chẳng mảy may để ý rằng Vưu Tri Ý đi phía sau lạ nước lạ cái, chỉ loáng một cái, bóng dáng anh ta đã mất hút sau những tầng tầng lớp lớp cảnh trí đan xen.
Vưu Tri Ý nương theo trí nhớ mập mờ lúc đi vào cùng quản gia, vừa đi vừa nhìn đường, cuối cùng cũng thuận lợi ra tới lối thoát. Đèn thọ trong nhà cũ vẫn chưa tắt, những bóng đèn đỏ rực nối thành một dải.
Sắp ra khỏi vườn thì Kiều Cảnh Dương từ phía sau đuổi tới, gọi với lên một tiếng gấp gáp: “Vưu Tri Ý!”