Hoàng hôn buông xuống, chân trời chỉ còn vương lại một vệt sáng màu xanh xám nhạt nhòa, lạnh lẽo khảm vào mép rèm cửa màu nâu đỏ. Cả căn phòng chìm trong bầu không khí nhập nhẹm nửa sáng nửa tối, phảng phất mùi ngải cứu thanh khiết.
Hoắc Hân Đồng mơ màng mở mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà vài giây mới xác định được mình đang ở đâu. Không phải bệnh viện, dường như là phòng trị liệu riêng của Mạnh Duật Niên.
Cô theo bản năng cử động nhẹ, mu bàn tay đang dán băng cá nhân truyền đến từng đợt tê dại. Nơi bụng dưới bằng phẳng, một luồng nhiệt ấm áp không ngừng thấm vào cơ thể, khiến cơn đau dữ dội lúc trước biến mất không một dấu vết.
Hoắc Hân Đồng ngẩn ra, khẽ lật góc chăn, thấy một con robot hình rùa nhỏ đang nằm vững chãi trên bụng mình. Từ dưới đáy máy, khói ngải cứu trắng xanh lượn lờ tỏa ra. Cô xoay nhẹ thân máy, nhìn thấy logo quen thuộc, chính là sản phẩm thuộc tập đoàn của Mạnh thị.
Cô từng thoáng thấy trong một bản tin tài chính tại Cảng Đảo: Dòng robot thông minh y tế “Linh Quy” do Tập đoàn Mặc Tỉ tự nghiên cứu phát triển đã chính thức ra mắt tại các cơ sở dưỡng lão cao cấp quốc tế. Điều này đánh dấu bước chuyển mình của gia tộc họ Mạnh từ bất động sản, tài chính, hàng hải sang lĩnh vực y tế sức khỏe.
Hóa ra là vậy, hèn gì một người đàn ông như Mạnh Duật Niên lại trang bị sẵn loại máy móc này trong nhà.
Trời bên ngoài đã tối hẳn, cánh cửa phòng trị liệu khép hờ, hắt ra một vệt sáng trắng loáng. Trong bóng tối lờ mờ, một bóng dáng quen thuộc ngày càng tiến gần. Hoắc Hân Đồng hoảng loạn nhắm nghiền mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở, giả vờ như vẫn còn hôn mê.
Cô có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của anh đang tiến lại gần, giống như một lớp sương mỏng, lặng lẽ bao phủ lấy cô.
Anh đang nhìn cô.
Khoảnh khắc nhận ra anh cúi người xuống, Hoắc Hân Đồng nín thở theo bản năng. Ngón tay anh chạm khẽ vào thái dương cô, đầu ngón tay mát lạnh và mềm mại, gạt mấy lọn tóc mai sang hai bên, rồi trượt dần từ trán xuống giữa chân mày. Hơi thở của anh ngày càng gần, gần như thiêu đốt ngay chóp mũi cô.