Mùa đông năm thứ ba ở bên Mạnh Duật Niên, Hoắc Hân Đồng vì đồ án tốt nghiệp mang chủ đề “Tuyết tan” nên đã chuyển từ căn hộ ở trung tâm thành phố đến một căn biệt thự dưới chân núi ven hồ Tahoe.
Mùa đông ở California xưa nay luôn ôn hòa, nhưng trận tuyết năm ấy lại kéo dài một cách bất thường.
Sống núi Nevada bị nhuộm trắng từng tấc, từ đỉnh núi tràn xuống sườn núi, cho đến khi toàn bộ chân núi đều bị bao phủ bởi lớp tuyết trắng xóa.
Hoắc Hân Đồng đã không còn nhớ rõ Mạnh Duật Niên rốt cuộc đã đi công tác bao lâu. Hai tuần, hay ba tuần? Cô lật giở tờ lịch, dùng bút đỏ khoanh tròn đánh dấu trên đó, cho đến khi cả trang lịch bị bôi đỏ chót, cuối cùng cô ném bút xuống, không nhịn được bèn gọi điện cho anh.
“A Niên, khi nào anh mới về vậy?” Cô vừa mới khỏi cảm chưa lâu, giọng nói vẫn mang âm mũi đặc sệt.
“Tuần sau.”
“Tuần sau là thứ mấy?”
Đầu dây bên kia im lặng một lát: “Thứ Năm.”
“Muộn quá.” Cô ngã ngửa ra giường, kéo chăn lên che khuất nửa khuôn mặt, “Thứ Tư anh về có được không?”
“Thứ Tư anh có cuộc họp.”