“Cậu xuống xe trước đi.”
Chiếc Rolls-Royce vừa dừng bánh, Hứa Hựu Cảnh liền quay sang người bên cạnh giục.
“Hả?”
Hi Quan còn chưa kịp hiểu chuyện gì, nhưng Hứa Hựu Cảnh đã lên tiếng thì anh ta cũng chẳng tiện hỏi nhiều. Mở cửa xuống xe xong, anh ta đứng bên cạnh, càng nghĩ càng thấy sai sai. Quay đầu lại thì thấy Hứa Hựu Cảnh đã cầm lấy áo khoác, sải bước chân dài, nhanh chóng tiến về phía đám đông hỗn loạn.
…
Tai ù đi, mắt bị chói lóa, cảm giác buồn nôn dâng lên tận cổ họng khiến đầu óc Ôn Hoài trống rỗng trong chốc lát. Cô cảm thấy cả khuôn mặt mình như bị trát một lớp dày đặc, đôi mắt cay xè đau rát.
Trần Dung Dung nức nở nói: “Chị Ôn, chị tốt quá…”
Ôn Hoài nhíu mày, gỡ tay cô ta ra khỏi tay mình. Trần Dung Dung định nói gì đó, nhưng nhớ lại chuyện vừa rồi, cô ta thức thời ngậm miệng.
Đêm hè nhiệt độ vẫn cao, nhưng gió ở ngã tư đường thổi không ngớt. Ôn Hoài ăn mặc mong manh, lớp sơn lạnh buốt ngấm vào áo sơ mi, dán chặt vào lưng, phô bày đường cong cơ thể trước bao ánh mắt soi mói.
Cô muốn mở mắt, nhưng hàng mi vừa rung lên đã bị giọt sơn trên trán chảy xuống dính vào, cơn đau buốt khiến cô phải nhắm nghiền mắt lại ngay lập tức. Giơ tay định lau, lại càng làm lớp sơn dính nhớp lan rộng ra, mắt càng thêm khó chịu.