Ngước mắt lên, Ôn Hoài mới phát hiện Hứa Hựu Cảnh cũng đang nhìn mình.
Chiếc xe dừng lại dưới chân cầu vượt, ánh sáng vàng kim của hoàng hôn xuyên qua khe hở, chia thành từng vệt dài chiếu lên khuôn mặt điển trai của người đàn ông. Ánh mắt anh sâu thẳm, đồng tử đen láy lúc này được nhuộm một màu nâu nhạt, khi nhìn người khác mang theo vẻ quyến rũ chết người.
Ôn Hoài vô thức cuộn tròn những ngón tay đặt trên đầu gối, vì dùng sức mà đầu ngón tay trắng nõn chuyển sang màu vàng nhạt.
Hóa ra anh biết đó chỉ là cái cớ của cô.
Trong khoảnh khắc, sự quẫn bách và xấu hổ đan xen ập tới, khiến cô dưới ánh nhìn của anh như ngồi trên đống than, không chốn dung thân.
Đèn đỏ đếm ngược kết thúc, tiếng động cơ xe lấp đầy bầu không khí ngượng ngập.
Khi Ôn Hoài vội vã lảng tránh ánh mắt, Hứa Hựu Cảnh đã thu hết mọi biểu cảm của cô vào đáy mắt anh. Hoàng hôn ấm áp chiếu lên khuôn mặt cô, phân chia rõ rệt hai mảng sáng tối. Đôi mắt đẹp ẩn trong bóng tối kia rõ ràng thoáng qua vẻ kinh ngạc và hối lỗi, nhưng đôi môi hồng nhuận dưới ánh sáng lại mím chặt, nhìn qua chẳng có nửa phần ý tứ muốn giải thích.
Vẫn là cái tính bướng bỉnh y hệt hồi nhỏ.
Hứa Hựu Cảnh thu hồi tầm mắt, anh chợt nhận ra vệt sơn đỏ còn sót lại trên ngón tay mình thật chướng mắt. Anh rút một tờ khăn ướt, tùy ý lau đầu ngón tay, không nói gì.
Anh đang đợi cô giải thích.