
Có nằm mơ Ôn Hoài cũng chưa từng nghĩ đến việc mình có thể kết hôn bí mật với người đàn ông thầm thương trộm nhớ bao năm là Hứa Hựu Cảnh.
Cô biết rất rõ, cuộc hôn nhân này đến từ sự thương cảm của bậc trưởng bối, hoặc đơn giản là vì anh cô độc, chứ tuyệt nhiên không phải vì anh yêu cô. Vì thế, ở công ty, cô làm tròn bổn phận của một thư ký mẫu mực; về đến nhà, cô thực hiện đúng nghĩa vụ của một người vợ hiền.
Cứ ngỡ an phận thủ thường như vậy là đủ, nhưng trưởng bối Hứa gia lại tìm đến cửa, phá vỡ giấc mộng đẹp của Ôn Hoài. Cuộc gặp mặt xem mắt với thiên kim tiểu thư nhà họ Kiều, lại do chính tay cô sắp xếp lịch trình.
Ngày anh đi gặp gỡ mà không hề hay biết sự tình, Ôn Hoài tìm đến quán bar. Từng ly rượu vang đỏ trôi xuống bụng, ý thức dần mơ hồ, nhưng ngay trước khi mất đi ý thức, cô lại nhìn thấy đôi mắt lạnh đạm quen thuộc kia.
“Hứa… Hứa tổng?”
Đáy mắt lạnh lẽo của Hứa Hựu Cảnh trầm xuống. Ngay cả khi say rượu, cô vẫn nhớ kỹ quy tắc không được để lộ quan hệ của hai người. Một nụ cười tự giễu vương trên khóe môi bạc tình, anh mất kiên nhẫn nhắc nhở:
“Bây giờ là giờ tan tầm rồi, Ôn Hoài.”
Ôn Hoài không hiểu ý anh, đôi mắt ướt ngước nhìn đầy mờ mịt. Bị ánh mắt ấy nhìn đến mức khô nóng cả người, Hứa Hựu Cảnh siết chặt cánh tay đang ôm lấy vòng eo thon nhỏ, hơi thở nóng rực phả vào cổ cô:
“Cho nên, bà Hứa, em sắp xếp cho chồng mình ăn tối dưới ánh nến với người phụ nữ khác là có ý gì đây?”