Thôi Hạo còn đang chìm đắm trong vở kịch khóc lóc của mình, bất ngờ bị ngắt lời khiến anh ta ngớ người. Cảm nhận được áp suất thấp đến đáng sợ tỏa ra từ ông chủ lớn, anh ta ấp úng, bỏ qua hết quá trình mà đi thẳng vào kết quả: “Thư ký Ôn khuyên xong là bọn tôi đi ra luôn, cũng không biết cô ấy đi đâu nữa.”
Giang Tuyết Triều hừ lạnh: “Tổ trưởng Thôi lại bảo không biết đi đâu à, cứ làm như chuyện anh ném cái cốc vỡ làm bị thương thư ký Ôn, rồi bắt cô ấy tự dọn dẹp mảnh vỡ không phải là anh làm ấy!”
Liếc thấy sắc mặt người đàn ông trước mặt trầm xuống, Thôi Hạo sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, “Cô nói bậy bạ gì đấy! Hứa tổng, không phải thế đâu, ngài nghe tôi giải thích…”
Hứa Hựu Cảnh lạnh lùng liếc nhìn Tùy Kiến Văn, “Công ty này toàn chứa chấp cái loại gì vậy?”
Tùy Kiến Văn lập tức hiểu ý anh: “Tôi biết phải xử lý thế nào rồi.”
Người đàn ông đã sải bước rời đi, Tùy Kiến Văn ngồi xuống, cắt ngang lời phân trần của Thôi Hạo: “Tự giác chút đi, đến phòng nhân sự nhận lương rồi nghỉ, như thế giữ thể diện cho cả đôi bên.”
“Hứa tổng, tôi…”
“Ai bảo cậu chọc vào người không nên chọc, quan hệ giữa vị đó và người mới đến không tầm thường đâu, hiểu chưa?”
“Tiểu Ngải, món đồ cậu nhờ thầy Tô giúp lần trước đó, lúc tớ đi công tác Tô Châu đã lấy được rồi nhé, tớ xem qua rồi, công phu lắm! Món quà này tặng vị trưởng bối kia chắc chắn là bà sẽ thích.”
Trong phòng vệ sinh, chiếc điện thoại đặt bên bồn rửa tay đang bật loa ngoài.