Sắc mặt Tùy Kiến Văn đã không tốt khi nhìn thấy người không nên xuất hiện ở đây, nay lại bị bẽ mặt trước đám đông, càng thêm khó coi.

E ngại thân phận đối phương, anh ta cố giữ giọng điệu hòa nhã: “Hứa tổng thật biết nói đùa. Sao lại là nhục mạ chứ, cùng lắm chỉ là bày tỏ chút bất mãn thôi.”

“À.”

Một tiếng cười khẩy nhẹ tênh lướt qua, ý tứ châm biếm rõ mồn một.

Người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa ngước mắt nhìn lên, ánh nhìn lạnh nhạt, xa cách: “Hay là để tôi thử bày tỏ chút bất mãn với cậu xem sao?”

Tùy Kiến Văn liếc nhìn ra cửa, anh ta chột dạ nói: “Hứa tổng ngài… Tôi có làm gì khiến ngài không hài lòng sao? Ngài xem, ngài cứ hay đùa.”

Hứa Hựu Cảnh hơi nghiêng đầu, Tưởng Hàm đứng phía sau hiểu ý gật đầu rồi rời đi. Anh quay lại nhìn Tùy Kiến Văn: “Trợ lý của Tùy tổng ở cửa tòa nhà tìm trăm phương ngàn kế ngăn cản tôi, tôi còn đang thắc mắc, giờ thì xem như…” Anh nhìn thẳng vào mắt Tùy Kiến Văn, nhấn mạnh từng chữ, “Đã hiểu.”

Tưởng Hàm dẫn Tiêu Hiểu Lâm – thư ký của Tùy Kiến Văn vào phòng họp. Tùy Kiến Văn thấy thế vội đứng dậy bước tới: “Đều là hiểu lầm thôi! Hiểu Lâm, tôi bảo cô kéo dài thời gian Hứa tổng vào cũng là vì muốn tốt cho cô mà? Giờ Hứa tổng hiểu lầm rồi, chuyện này tôi cũng không gánh thay cô được đâu, cô mau giải thích đi.”

Trông Tiêu Hiểu Lâm vẫn còn chút bình tĩnh, chỉ có đôi mắt đỏ hoe tố cáo sự hoảng loạn của cô ta. Cô ta cúi đầu trước Hứa Hựu Cảnh, xin lỗi: “Xin lỗi Hứa tổng, hôm nay Tùy tổng bảo tôi chuẩn bị nghi thức chào mừng ngài, nhưng thời gian gấp gáp quá chưa bố trí xong, nên tôi mới nảy ra ý định ngăn ngài lại để câu giờ… Thật sự xin lỗi Hứa tổng, là do tôi suy nghĩ không chu toàn, không liên quan đến Tùy tổng.”

Tùy Kiến Văn nhân cơ hội hùa theo: “Đấy, thật sự không liên quan đến tôi mà Hứa tổng.”