Trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh xung quanh như trôi dạt về nơi xa, cô dường như có thể nghe thấy cả tiếng hơi thở của anh truyền qua dòng điện.
Cầm điện thoại ngẩn ngơ vài giây, cô mới sực tỉnh, vội vàng đáp: “Được, được chứ.”
“Bữa tối em muốn ăn gì?” Giọng Hứa Hựu Cảnh có chút nhẹ nhàng, “Để tôi dặn dì Bình.”
“Dì Bình?”
“Là người giúp việc ở biệt thự.” Anh giải thích, “Dì ấy làm cho nhà họ Hứa nhiều năm rồi, bà nội bảo dì ấy qua đây giúp đỡ.”
Ý là nói cho Ôn Hoài biết, tuy dì Bình đến giúp việc nhưng không chỉ đơn thuần là người làm, cô có thể hoàn toàn tin cậy.
“Thì ra là vậy, tôi ăn gì cũng được.”
Chợt nhớ ra một chuyện, cô chuyển chủ đề hỏi: “Anh về rồi sao?”
Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi cô nghe thấy tiếng cười ngắn ngủi.
Hứa Hựu Cảnh bật cười vì tức, anh mấp máy môi định nói gì đó, cuối cùng lưỡi chống vào má, ghé sát điện thoại hỏi cô: “Giờ em mới nhớ ra hỏi tôi à, có phải hơi muộn rồi không?”