Hàng mi dài rũ xuống, trên khuôn mặt lạnh lùng thoáng hiện nét cười ngả ngớn. Khi anh nhìn sang, đôi mắt đen láy phản chiếu vẻ kinh ngạc của cô, rồi lại bị cô chọc cười.
Anh không biết rằng, dáng vẻ này của anh đối với Ôn Hoài quyến rũ đến nhường nào.
Nằm trên giường, cô vẫn còn suy nghĩ miên man, nếu Hứa Hựu Cảnh biết nụ cười của anh đẹp đến thế, chắc anh sẽ không cười với cô, cũng sẽ không nói với cô những lời đó đâu nhỉ.
Ôn Hoài xoay người tìm tư thế quen thuộc, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc mộng đẹp.
Tỉnh dậy lần nữa đã là một giờ chiều chủ nhật.
Ngạc nhiên vì mình ngủ lâu như vậy, cô xoa xoa cái cổ đau nhức rồi mới xuống giường.
Hứa Hựu Cảnh đi công tác đến tối thứ sáu mới về, tức là tối thứ bảy mới chuyển đến nhà tân hôn, cô còn cả một tuần để thu dọn hành lý.
Rửa mặt xong đứng trong phòng, cô nhìn quanh bốn phía, mới phát hiện ra ngoài quần áo và đồ dùng cá nhân, dường như cũng chẳng có gì cần mang theo.
Căn phòng màu trắng theo phong cách hiện đại tối giản, ngoài chiếc đồng hồ treo tường và lọ nến thơm đầu giường, không có thêm bất kỳ vật trang trí nào, ngay cả ga giường vỏ gối cũng là một màu xám xanh đồng bộ.
Trong sự tương phản ấy, bình hoa thủy tinh cắm ba bông bách hợp trên chiếc bàn trà tròn lại toát lên sức sống mãnh liệt đến lạ.