Em cũng là người nhà họ Hứa.

Chỉ một câu nói đơn giản đã dễ dàng xua tan mây đen che phủ trong lòng cô.

Rõ ràng vừa rồi còn ủ rũ không vui, giờ tâm trạng lại thay đổi 180 độ, Ôn Hoài cảm thấy mình điên rồi, vì một câu nói của anh mà tâm trạng cứ phập phồng lên xuống.

Dời mắt đi, cô không thể không thừa nhận: “… Nhưng vẫn có chỗ không giống mà.”

“Không giống chỗ nào? Em đâu có kém họ cái gì.” Dưới ánh đèn lờ mờ, ánh mắt anh nhìn cô rõ ràng, giọng nói trầm thấp êm tai, “Huống chi em chẳng cần phải so sánh với họ làm gì, bản thân em đã tốt hơn bất kỳ ai rồi.”

Tốt hơn bất kỳ ai.

Hứa Hựu Cảnh cảm thấy cô tốt hơn bất kỳ ai sao?

Cố kìm nén, cuối cùng Ôn Hoài không nhịn được nữa, khóe môi cong lên, đón nhận ánh mắt anh: “Cảm ơn anh đã an ủi tôi. Tôi chỉ muốn nhanh chóng hòa nhập với họ thôi. Dù sao thì một gia đình ổn định khi tiếp nhận thành viên mới, hạ thấp mình xuống mới là cách hiệu quả nhất.”

Nhướng mày trong bóng tối, ánh mắt đen láy của Hứa Hựu Cảnh thoáng qua vẻ tán thưởng, gật đầu: “Hiệu ứng Hawthorne.”

“Nhưng mà, em không cần phải phiền phức làm những việc đó.” Anh cố tình úp mở, đợi cô nhìn sang mới khẽ mở môi mỏng, “Đó là việc họ cần làm.”