Tuy Hứa Niệm Nhất không bằng lòng nhưng rốt cuộc cũng chịu mềm giọng gọi cô: “Chị dâu.”
“Thế mới ngoan.” Hứa Chấn Huân thấy thế sắc mặt cũng dịu đi phần nào, “Tuy anh con và chị dâu chưa tổ chức đám cưới nhưng đã đăng ký kết hôn rồi, con gọi thế này cũng không thiệt thòi đâu.”
Hứa Niệm Nhất bĩu môi, cô bé chạy ra sau lưng Hứa Niệm Mạn, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm Ôn Hoài.
Lúc này Ôn Hoài mới chợt nhớ ra, mình vẫn đang nằm gọn trong vòng tay anh.
“…”
Đôi tai cô không cần soi gương cũng biết đã đỏ lựng lên rồi.
Bờ vai tì vào lồng ngực người đàn ông, mùi hương trên người anh bao trùm lấy cô trọn vẹn.
Gần như đồng thời, Hứa Hựu Cảnh thu lại cánh tay đang hờ hững ôm lấy cô, lùi lại một bước, nới rộng khoảng cách.
Hơi ấm nơi lồng ngực biến mất, thay vào đó là luồng khí lạnh lấp đầy khoảng trống. Anh bất động thanh sắc nhướng mày, một cảm giác trống trải vô cớ khiến anh thoáng thất thần trong giây lát.
Nhưng ngay sau đó, mọi thứ lại trở về bình thường.