Trước mặt.
Bàn tay to lớn của anh dưới ánh nắng càng trở nên rõ ràng, từng đường chỉ tay từ lòng bàn tay lan đến các ngón tay đều hiện rõ, như một lời mời gọi thầm lặng gửi đến cô.
Nắng ấm chan hòa, anh đang đợi cô.
Đưa tay ra, năm ngón tay của Hứa Hựu Cảnh khép lại, dễ dàng bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của cô.
Lòng bàn tay áp vào nhau, cảm giác tê dại kỳ lạ cùng hơi ấm lan tỏa qua làn da tiếp xúc. Ôn Hoài được anh dắt đi, chậm hơn anh nửa bước. Ánh mắt dán chặt vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau, cô cảm giác nửa người bên đó cứng đờ, mỗi bước đi đều khiến làn da cô cọ xát vào anh.
Vừa chạm vào liền tách ra, rồi lại nhanh chóng áp sát.
Vừa ái muội lại vừa thân mật.
Giống viên kẹo ngọt ngào dụ hoặc, lại giống bến đỗ bình yên có thể dựa vào bất cứ lúc nào.
Cô lấy hết can đảm ngước lên nhìn anh. Nhưng chưa kịp nhìn rõ, anh đã quay mặt đi.
Nhận ra ánh mắt của cô, Hứa Hựu Cảnh nghiêng đầu nhìn sang, dễ dàng đọc thấu tâm tư cô: “Căng thẳng à?”