Là gọi thế đúng không nhỉ?
Hứa Hựu Cảnh đang định xác minh, thì Ôn Hoài đã vội vàng nói: “Hứa tổng, bên này tôi có chút việc bận, lát nữa liên lạc sau với anh được không ạ?”
“…”
Điện thoại trên tay đã trở về màn hình khóa, trong phòng khách penthouse rộng lớn, chỉ có chiếc TV đang phát phim hoạt hình với âm lượng đã tắt, càng làm nổi bật vẻ “hóa đá” của người đàn ông ngồi trên sofa.
Hứa Hựu Cảnh nhìn đồng hồ, nửa phút trôi qua rồi.
Cười khẩy một tiếng.
Lâu thế rồi mà vẫn chưa gọi lại.
Là “ông xã” thì thôi đi, đằng này đến sếp mà cô cũng dám xếp sau việc khác.
Làm tốt lắm, Ôn Hoài.
Bên này, Ôn Hoài bị kẹt giữa đống thùng các tông và bức tường, cô hắt xì một cái rõ to. Vì dùng sức quá mạnh mà suýt chút nữa đập đầu vào thùng giấy trước mặt.