Ôn Hoài nằm bò ra bàn, ôm chặt lấy điện thoại, ghé sát mặt vào màn hình.
“Người đâu rồi?” Cô lè nhè hỏi.
Giây tiếp theo, khuôn mặt Hứa Hựu Cảnh hiện lên trên màn hình.
Ôn Hoài bật cười khanh khách, đột nhiên hỏi: “Có ai từng nói với anh là anh rất đẹp trai chưa?”
Anh ho khan một tiếng che giấu sự mất tự nhiên, dời mắt đi: “… Chưa.”
“Sao lại chưa được nhỉ?” Ôn Hoài nghiêng đầu, đôi mắt long lanh chớp chớp, “Anh biết ánh trăng không?”
Anh vừa định mở miệng thì nghe cô lầm bầm: “Anh giống như ánh trăng, giống như tuyết trên đỉnh núi, giống như…”
Giọng nói lè nhè, âm cuối kéo dài mang theo sự mềm mại đặc trưng của con gái khi say.
Trong màn đêm tĩnh mịch, bên chiếc đình nhỏ ven hồ yên ả, từng câu từng chữ cô nói rõ ràng và chấn động như lá rơi xuống mặt hồ phẳng lặng.
“Giống như sự hiện thân của tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế giới này.”