Giờ tan tầm.

Đổng Thần và Hà Tự Văn nhanh chân chạy ra cửa đợi sẵn, họ đã hẹn nhau tối nay đi ăn thử quán đồ Nhật mới mở.

Đứng ở cửa, Đổng Thần nài nỉ Ôn Hoài: “Chị Ôn, chị thật sự không đi cùng bọn em sao? Review trên mạng khen nức nở đấy.”

“Mọi người đi đi, tối nay chị có hẹn với bạn rồi.” Ôn Hoài chỉnh lại túi xách, cùng họ bước ra ngoài.

“Thế hôm nào chúng ta lại đi cùng nhau vậy.” Đổng Thần nhìn thấy Emily – một trợ lý thư ký khác, thân thiện mời mọc, nhưng cũng bị từ chối.

Hà Tự Văn đứng bên cạnh cười nhạo: “Được rồi, chỉ có tôi liều mình bồi quân tử thử độc thôi.”

Đổng Thần đấm anh ta một cái, vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi Emily: “Chị Ôn có hẹn với bạn, cậu cũng có hẹn bạn à?”

Emily đang định trả lời thì điện thoại reo. Nhìn thấy tên người gọi, cô ấy không hề kiêng dè, nghe máy ngay trước mặt họ: “Em ra ngay đây ông xã, em đang đợi thang máy với đồng nghiệp. Vâng vâng, ông xã chịu khó đợi em chút xíu nhé, em xuống ngay.”

Cất điện thoại vào túi, cô ấy cười tươi rói: “Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của vợ chồng tôi, tiếc quá, tôi cũng muốn đi cùng mọi người lắm.”

Nghe cú điện thoại sến súa kia, Đổng Thần đã bị thồn một họng “cơm chó”, giờ chẳng còn tâm trạng đâu mà ăn đồ Nhật nữa, xua tay: “Thôi cậu đi ăn với ông xã cậu đi, lần sau bọn này đi với chị Ôn, không rủ cậu nữa.”