Chữ “cô ấy” là ai không cần nói rõ thì ai cũng hiểu, Tưởng Hàm đáp gọn lỏn: “Vâng, Hứa tổng.”

Khép cửa nhẹ nhàng, Tưởng Hàm nhìn về phía bàn làm việc sát cửa sổ, may mắn là chỉ có mình cô ở đó.

Bước tới gần, Ôn Hoài ngẩng đầu lên: “Trợ lý Tưởng.”

“Thư ký Ôn.” Vừa gọi tên cô, trong đầu Tưởng Hàm lại hiện lên một danh xưng khác, suy nghĩ thoáng đi lệch hướng, nhưng anh ta nhanh chóng lấy lại tinh thần, “Hứa tổng tìm cô.”

“Được.”

Cô vòng qua bàn làm việc, tiến đến gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ mun to lớn.

“Mời vào.”

Được sự cho phép, Ôn Hoài nắm lấy tay nắm cửa bằng gỗ vuông vức, dùng sức đẩy vào.

Luồng khí lạnh rõ rệt, thấp hơn bên ngoài ít nhất vài độ khiến bước chân trên đôi giày cao gót tinh xảo của cô khựng lại một nhịp, nhưng rất nhanh cô đã lấy lại bình tĩnh, bước đến giữa phòng.

“Hứa tổng, anh tìm tôi.”