Câu nói vừa thốt ra, không gian bỗng chốc tĩnh lặng như tờ.
Ánh mắt đen thẫm như màn đêm của Hứa Hựu Cảnh mang theo chút mất kiên nhẫn, anh đè thấp giọng, đôi môi mỏng nhả ra một chữ: “Tôi.”
“????”
“Cậu nói ai cơ?” Nam Địch thậm chí nghi ngờ lỗ tai mình có vấn đề, “Ai là chồng cô ấy?”
Hi Quan chủ động giải thích: “Ôn Hoài.”
Nam Địch vẫn nghệch mặt ra: “Chồng Ôn Hoài là ai?”
Hi Quan cáu: “Anh bị Mã Đông Mai nhập à? Anh Cảnh đã bảo, anh ấy là…”
Nói được một nửa, anh ta quay sang nhìn Hứa Hựu Cảnh, trừng to mắt: “Chuyện từ bao giờ thế ạ? Đừng bảo giọng nữ trong điện thoại lúc nãy chính là chị dâu nhé?”
Chị dâu ——
Cách xưng hô xa lạ vang lên trong nhóm bạn thân, Hứa Hựu Cảnh khựng lại một chút, nhưng anh không hề sửa lời. Anh và Ôn Hoài đúng là vợ chồng hợp pháp trên giấy tờ, gọi thế cũng chẳng sai.