Bầu không khí ồn ào bỗng chốc ngưng bặt, tiếng nhạc cũng chẳng biết bị ai tắt đi từ lúc nào.
Gió đêm hình như thổi mạnh hơn, làm lay động ánh đèn trên tấm thảm lông cừu, bóng tối nhảy múa trên gấu quần tây thẳng thớm, cổ tay áo khẽ động bị một bàn tay to lớn đè xuống.
Anh cứ thế thản nhiên ngồi đó, trong tầm mắt của mọi người, nụ cười như có như không.
“Ôn Hoài à, A Cảnh, cậu cũng quen cô ấy sao?”
Nam Địch uống say rồi, anh ta chẳng nhìn rõ sắc mặt anh, cứ thao thao bất tuyệt: “Tôi nhắn tin cho cô ấy ngay đây.”
Sự im lặng bao trùm, mấy người bạn ngơ ngác nhìn nhau, chẳng hiểu tình hình ra sao.
Cố Huống Trì thấy người bên cạnh không phản ứng, bèn nhắc: “Cậu không làm gì à?”
Hứa Hựu Cảnh lạnh lùng đáp: “Làm gì.”
Cố Huống Trì im bặt, anh ta không tiếp lời nữa, nhích ra xa một chút, khóe môi khẽ nhếch.
Giả bộ giỏi thật đấy.