Cả hai bên điện thoại đều rơi vào im lặng, nhưng Hứa Hựu Cảnh không cảm thấy có gì không ổn.

Thấy cô không nói gì, anh chỉ bảo: “Cúp máy đây.”

Ôn Hoài nghe lời làm theo, đặt điện thoại trở lại chỗ cũ. Dưới lớp áo khoác, đầu ngón tay cô khẽ chạm vào nhau, chính là ba ngón tay vừa nãy cô dùng để cầm điện thoại.

Xe dừng lại đúng vị trí lần trước, Ôn Hoài tháo dây an toàn, tự giác nói: “Cảm ơn Hứa tổng đã đưa tôi về, còn làm chậm trễ lịch trình của anh, thật sự rất xin lỗi.”

Cô chân thành nói thêm: “Tôi đã ghi nhớ chuyện tối nay rồi, lần sau nhất định sẽ không tái phạm.”

Không thấy anh đáp lại, cô xuống xe cũng không được, ngồi lại cũng không xong.

Ngón tay đặt trên tay nắm cửa siết chặt, bên tai vang lên giọng nói không lớn không nhỏ của anh.

“Bình thường em nói chuyện với người khác cũng như vậy à?”

Cô ngẩn người, thả lỏng tay, ngồi trở lại ghế.

Hôm nay dường như mọi chuyện đều rối tung lên. Từ lúc gặp anh hôm qua, cô luôn để lộ sơ hở trước mặt anh, để lại ấn tượng không tốt. Thậm chí đến tận lúc này, cô vẫn khiến anh không vui.