Hàng lông mày khẽ nhướng lên, anh im lặng.

Thứ năm vui vẻ.

Là vì không có anh ở đó nên cô vui vẻ sao?

Ánh mắt lướt qua khuôn mặt trắng sứ ôn hòa, vầng trán không tì vết đã không còn dấu vết sưng đỏ, đôi mắt điềm tĩnh nhìn anh, như đang đợi câu trả lời.

Chẳng hiểu sao, sự buồn bực trong lồng ngực bỗng tan biến.

Không sao, có thể để cô vui vẻ thêm chút nữa.

Anh nhìn thẳng phía trước, mở miệng:

“Ngày mai tôi cũng không đến công ty.”

Ôn Hoài khựng lại, hồi lâu sau mới “À” một tiếng.

Nhìn dòng xe cộ tấp nập phía trước, nghĩ ngợi một lát, cô chủ động tìm đề tài: “Là có việc chưa giải quyết xong ạ?”