Không khí như ngừng lại. Hứa Hựu Cảnh không nhắc lại nguyên văn lời dì Bình nói trong bếp buổi chiều, chỉ bảo: “Lúc đi siêu thị dì Bình mua nhầm.”

“Thì ra là vậy.”

Ôn Hoài khó khăn cầm đũa, việc ăn uống trở nên lóng ngóng.

Hứa Hựu Cảnh: “Có ổn không, em có muốn đổi lại đũa thường không?”

Cô lắc đầu: “Sửa thế này cũng tốt, nếu không tôi sẽ mãi chẳng bỏ được cái tật xấu này, trước kia bố tôi cũng nói tôi nhiều lần rồi.”

Nhận ra mình vừa lỡ lời, cô mím môi, vẻ mặt ngượng ngùng.

Hứa Hựu Cảnh lại không hề để ý, “Muốn nói gì thì cứ nói, không cần kiêng kỵ.”

Ôn Hoài ngạc nhiên, bèn hỏi: “Anh không tin vào mấy chuyện tâm linh à?”

“Không tin.”

Ôn Hoài khựng lại.