Sáng sớm hôm sau, Ôn Hoài mở mắt trên giường.
Chỉ mất 0,01 giây để nhận ra mình đang ở đâu, trái tim cô như chết đi quá nửa.
Cô mơ thấy ngày hôm qua Hứa Hựu Cảnh đến quán bar đón mình, anh nói gì cô không nhớ rõ, chỉ biết sau đó cô đã hỏi anh có thể hôn không…
Kéo chăn trùm kín đầu, không gian chật hẹp càng khuếch đại cảm giác xấu hổ e thẹn. Đầu ngón tay Ôn Hoài chạm nhẹ vào môi, không dám tin vào những gì đã xảy ra đêm qua.
Lần đầu tiên cô cảm thấy, mất trí nhớ sau khi say còn dứt khoát hơn là nhớ mang máng thế này.
Hất tung chăn, Ôn Hoài hít sâu một hơi, nhớ lại chuyện hôm qua anh bảo chưa ăn trưa ——
Điều này có phải đồng nghĩa với việc anh hiện tại không thích Kiều Miên?
Vậy thì hôn cô, chính là thích cô?
“Đinh!”
Tiếng chuông báo thức đầu giường vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của cô.