Thang máy chạy chậm rì rì, như cố tình trêu ngươi cô, cả ba chiếc liên tiếp đều đứng im bất động.

Cô đành chuyển hướng sang thang máy chuyên dụng, không ngờ màn hình hiển thị đang ở tầng hai.

Chưa kịp suy nghĩ, con số 2 đã chuyển thành số 1, cửa thang máy mở ra.

Cô chạm mặt người bên trong.

Hứa Hựu Cảnh cũng rất ngạc nhiên khi thấy Ôn Hoài, nhưng chút cảm xúc ấy nhanh chóng bị cơn khó chịu trong người lấn át. Anh ho khan vài tiếng, nhìn thấy túi khẩu trang trên tay cô.

“Cái này cho anh à?”

Giọng nói khàn đặc như ngậm phải cát sỏi.

Ôn Hoài dời mắt, đưa túi khẩu trang cho anh, “Trợ lý Tưởng bảo em mang cho anh.”

“Ừ.” Anh nhận lấy, xé ra, đeo lên, “Cảm ơn.”

“…”