Làm sao cậu ấy nghe ra được thế?

Lúc này Ôn Hoài không rảnh bận tâm chuyện khác, vừa gặp đèn xanh ở ngã tư, cô nhấn ga khởi hành, đồng thời điện thoại bên tai cũng bị lấy đi.

Giọng mũi dày đặc của Hứa Hựu Cảnh vang lên: “Cô ấy đang lái xe, có việc gì?”

“Có ạ, có ạ.” Đổng Thần ngạc nhiên khi thấy Hứa Hựu Cảnh đích thân nghe máy, cậu ấy lập tức báo cáo, “Thư ký của Minh tổng bên Tập đoàn Đông Dương gọi điện đến muốn hẹn gặp ngài, cô ta nói là Minh tổng có vài lời muốn giải thích với ngài.”

“Từ chối là được.” Hứa Hựu Cảnh dừng một chút, bỗng nhiên hỏi, “Đồng lão vẫn ở phòng thí nghiệm à?”

Đổng Thần: “Chuyện này…”

Ôn Hoài nói: “Vẫn ở đó ạ. Nghe nói sau cuộc họp thường kỳ, ông ấy tự nhốt mình trong phòng thí nghiệm, cả buổi sáng chưa thấy ra ngoài.”

“Ừ.” Như đang nói một chuyện không liên quan đến mình, anh bảo Đổng Thần, “Bảo Tùy tổng và Lý tổng 3 giờ chiều đến văn phòng tôi.”

“Vâng.”

Điện thoại được trả lại vào túi xách, hàng lông mày Hứa Hựu Cảnh vẫn chưa giãn ra: “Đông Dương tổ chức họp báo ra mắt sản phẩm mới hôm nay đúng không?”