Ôn Hoài theo bản năng nhìn theo, chưa kịp nhìn rõ tên loại nước hoa thì cổ chợt tê rần, cảm giác như bị điện giật khiến cô khựng lại.

Phía bên kia vang lên tiếng bước chân và giọng nói của Lục Chi Học ngày một gần.

Anh ấy liếc qua cổ tay Ôn Hoài, giọng nói mang chút cảnh cáo: “Hứa tổng và thư ký Ôn đang bận sao?”

Ôn Hoài vừa định mở miệng thì bị Hứa Hựu Cảnh chặn lại: “Ừ, đang bận chọn sản phẩm.”

Anh buông tay cô ra, trước khi rời đi còn không nhẹ không nặng bóp cổ tay cô một cái. Ôn Hoài giật mình, liếc nhìn khuôn mặt lạnh như băng của Hứa Hựu Cảnh lại không dám lườm nguýt.

Lục Chi Học đương nhiên nhìn thấy tất cả, sắc mặt anh ấy tối sầm lại.

“Anh…”

“Đề xuất này không tồi.” Hứa Hựu Cảnh làm như không nghe thấy anh ấy, anh nói chuyện với Ôn Hoài, “Bảo bộ phận Marketing tập trung triển khai đi.”

Ôn Hoài vâng dạ, tiện thể nhắc nhở đó là ý tưởng của Giang Tuyết Triều.

“Em không nói anh cũng quên mất. Bảo nhân sự thưởng cho cô ấy nhé.”