Gương mặt xấu xí đầy vết sẹo của hắn ta cộng thêm nụ cười nham hiểm càng khiến người ta buồn nôn.
“Chắc cô chưa quên tôi đâu nhỉ? Cần tôi giúp cô nhớ lại không?”
Mồ hôi lạnh toát ra sau lưng Ôn Hoài bị gió thổi lạnh buốt, cả người cô như rơi vào hầm băng.
Dù sợ hãi đến cực độ, cô vẫn cố giữ bình tĩnh: “Ông bước tới nữa là tôi báo cảnh sát đấy!”
“Báo cảnh sát? Báo đi, tôi có làm gì đâu, để xem cảnh sát đến… Á!”
Bị một lực rất mạnh đâm sầm vào khiến hắn ta lảo đảo, chẳng còn tâm trí đâu mà dọa nạt Ôn Hoài, xoa cánh tay tê rần hồi lâu mới nhìn rõ người vừa tới.
“Sao anh lại ở đây?”
Ôn Hoài thấy Hứa Hựu Cảnh, cô theo bản năng muốn bước tới, nhưng bị anh tránh tay ra.
“Bẩn.”
Hơi thở của anh có chút hỗn loạn, vẻ mặt ghét bỏ cởi áo khoác ném vào thùng rác, vừa xắn tay áo vừa kiểm tra cô từ đầu đến chân, “Em có sao không?”