Ở công ty đã có một Lục Chi Học khiến anh phải đề phòng, nay lại lòi ra thêm một Đổng Thần.
Rốt cuộc sao anh lại không nhận ra, mắt nhìn người của họ tốt đến thế chứ.
Hứa Hựu Cảnh dừng xe ở ngã tư, “Mọi năm Đỉnh Phong có phúc lợi gì cho nhân viên không?”
Ôn Hoài ngẫm nghĩ, “Tăng lương thưởng cuối năm có tính không ạ?”
Anh hỏi cụ thể hơn: “Cho nhân viên độc thân ấy.”
“Có ạ, nhân viên độc thân thuê nhà trọ đều được trợ cấp.”
Anh lắc đầu, cảm thấy thật khó vẹn cả đôi đường.
Nhưng so với họ, điều anh cần suy nghĩ lúc này là tối nay ăn gì.
Xe sắp ra khỏi đường vành đai, Hứa Hựu Cảnh hỏi cô, “Em muốn ăn gì?”
“Ưm…” Ôn Hoài có chút khó xử.